Lâu lắm rồi mới có một buổi sáng ung dung thế này. Dậy muộn, đi chạy bộ một lát, ăn sáng rồi về tắm và có time viết vài dòng. Chả biết viết gì bây giờ nữa laughing

Blog này chỉ có mấy chuyện nhảm nhí kiểu sáng nay mình ăn gì và hôm qua mình đi tắm (đầu tiên định viết đi ị) lúc mấy giờ laughing Sáng nay ăn phở ở một quán lạ. Chắc được ăn ngon quen rồi nên giờ ăn hay chê ỏng eo dù quán đó thấy khá là đông khách. Nước dùng thì nhạt, sợi phở thì cứng, quẩy thì dai ngoắc, thịt bò chả thơm. Nói chung là ko còn gì để khen cả. Đó là chưa kể đắt lòi mắt ra ~.~ Nếu có phải làm CV xin việc thì đến phần unique-selling point mình sẽ điền thêm vào là có lợi thế là nhà gần quán phở ngon, sáng được ăn ngon –> làm việc hiệu quả hơn rolling on the floor Quả là lợi thế cạnh tranh laughing Có khi phải làm mấy thứ dở dở mới biết trân trọng những thứ tốt đẹp mình đang có ~.~ Cơ mà ko ăn phở chán nữa đâu T.T

Thời tiết này dễ chịu quá đi thôi, ra đường thì mát rượi, đường vắng tanh, mình chẳng phải dừng một cái đèn đỏ nào hết. Sáng qua đi cũng vắng tanh, lên phố cổ buổi sáng thứ bảy lúc nào cũng dễ chịu, dù chỉ là để ăn bát bún :3

Nay lại trở lại với công việc, ôi, sắp xong rồi cố lên nào!

Sáng mất móc chìa khoá, trước giờ mình đã mất tất cả các loại móc chìa khoá rồi, chỉ duy nhất có con voi là mất xong tìm lại được. Chả lẽ vào Đà lạt mua lại cái móc đó??? Mỗi lần mất cái gì cảm giác đều rất bồn chồn khó chịu.